CÓ NHỮNG CON ẾCH... CHỈ VÌ SỢ ÁNH MẮT NGƯỜI KHÁC MÀ RỜI GIẾNG 🌿✨
CON ẾCH VÀ ĐÁY GIẾNG – CÂU CHUYỆN VỀ SỰ AN YÊN BỊ LÃNG QUÊN 🐸✨ Người ta hay cười một con ếch. Họ bảo nó: “Đồ ếch ngồi đáy giếng!” – nhỏ bé, thiển cận và chẳng biết gì về thế giới rộng lớn ngoài kia. Người ta dạy nó phải nhìn xa hơn, phải bước ra ngoài, Phải dũng cảm thoát khỏi cái giếng chật hẹp ấy... Nghe riết, con ếch cũng bắt đầu thấy mình sai. Nó ngẩng lên nhìn khoảng trời tròn xíu trên đầu, tự hỏi: “Có phải mình đang sống một cuộc đời quá nhỏ không?” Và rồi... một ngày, nó lấy hết can đảm, phóng mình ra khỏi miệng giếng. Nhưng bên ngoài… không giống như lời người ta kể. Không phải lúc nào cũng là bầu trời xanh và cỏ mềm. Có những khoảng đất khô nứt nẻ, có những vũng nước cạn dần, Và có cả những bước chân vô tình… đủ sức dập tắt một sinh mệnh nhỏ bé. Có những con ếch chỉ kịp nhìn thấy bầu trời rộng lớn một lần, Rồi lặng lẽ biến mất giữa thế giới mà nó từng khao khát. Cũng có n...









