TỰ DO ĐÁNG GIÁ BAO NHIÊU?
Có bao giờ bạn tự hỏi, cái giá của sự thanh thản trong lòng là bao nhiêu không?
Với một người phụ nữ làm nội trợ như tôi, quanh năm quẩn quanh với bếp núc và chăm lo cho hai con, thì "tự do" đôi khi không phải là được đi đâu đó thật xa. Tự do, đơn giản chỉ là khi đặt lưng xuống giường, tâm trí không còn bị ghì chặt bởi một "món nợ cũ" từ những ngày tôi còn vấp váp trong kinh doanh.
Để giữ cho mái ấm luôn yên bình và không muốn chồng phải bận lòng thêm về những sai lầm cũ của mình, tôi đã chọn cách lẳng lặng gánh vác nó. Tôi tự nhủ mình sẽ "trả dần" cho quá khứ bằng chính sự chắt bóp hằng ngày. Nhưng sự thật thì, mỗi tháng, khi những dòng thông báo báo nợ hiện lên, tim tôi lại thắt lại một nhịp.
"Thu nhập từ việc nội trợ và sáng tạo nội dung vốn chỉ vừa vặn cho những buổi đi chợ, lo toan từng bữa cơm cho hai con. Có những ngày đi chợ, tôi phải nâng lên đặt xuống từng món đồ, rồi lại ngậm ngùi khi thấy mình vẫn phải mở lời xin thêm chồng để trang trải... Cảm giác ấy chông chênh và nặng nề lắm."
Nó như một cái dằm đâm sâu vào lòng tự trọng, khiến tôi chẳng thể nào thong dong mà sống trọn vẹn. Nhưng hôm nay, tôi đã chọn cách "nhổ bỏ cái dằm" ấy.
Tôi quyết định buông bỏ khoản tích trữ bấy lâu – thứ mà tôi từng hy vọng sẽ chờ nó lớn thêm chút nữa mới dùng đến. Khi nhìn thấy con số kỳ hạn còn lại vẫn cứ dài đằng đẵng, tôi chợt hiểu: Nếu không quyết liệt hôm nay, thì nỗi lo này sẽ còn ám ảnh tôi thêm hàng nghìn ngày nữa.
Trong một khoảnh khắc quyết định, tôi đã vét cạn những đồng tiền cuối cùng trong túi để dứt điểm hoàn toàn "vết tích" của quá khứ. Nhìn số dư tài khoản chạm mức tối thiểu, tôi không thấy hụt hẫng, mà lại thấy một luồng điện nhẹ nhõm chạy dọc sống lưng.
Tôi nghẹn ngào, mừng đến rơi nước mắt.
Vét cạn túi tiền, nhưng lại đầy ắp sự bình an. Vét cạn nỗi lo, để đổi lấy cái quyền được mỉm cười thật sự mỗi sáng thức dậy. Tôi nhận ra, muốn đón lấy những vận may mới, tâm trí phải thật sạch sẽ và nhẹ nhàng. Từ ngày mai, mỗi đồng tiền tôi chắt chiu được sẽ hoàn toàn dành cho tương lai, cho gia đình và cho những ước mơ của chính tôi.


Nhận xét
Đăng nhận xét