NẾU ĐƯỢC QUAY LẠI, TÔI CHỈ MUỐN VỀ THĂM...

Khai Bút Đầu Xuân - Nếu Được Quay Lại Quá Khứ

🌸 NẾU ĐƯỢC QUAY LẠI QUÁ KHỨ…

Sáng nay, chúng tôi ngồi ăn sáng trong một quán nhỏ mang phong vị hoài cổ. Chiếc tivi màu đời cũ. Chiếc tủ gỗ sẫm màu theo năm tháng. Không gian gợi lại những năm 80–90. Không giàu có. Không hiện đại. Nhưng có tiếng quạt máy quay lạch cạch và những buổi tối cả xóm chen nhau xem chung một chương trình, một bộ phim. Con trai tôi nhìn quanh rồi hỏi: “Mẹ, nếu được quay lại quá khứ, mẹ muốn quay về lúc nào nhất?” Tôi cười: “Mẹ chỉ về thăm chơi thôi được không? Chứ đừng bắt mẹ đi lại từ đầu. Mẹ thấy ớn lắm, làm lại mấy thứ từng vật vã vượt qua rồi đó 🤭.” Tôi nói rất nhẹ. Không tiếc nuối. Không day dứt... Nhưng cậu bé 11 tuổi lại nghiêm túc: “Nếu quay lại lúc mình sai, mình có thể làm khác đi mà mẹ. Sửa được vài sai lầm lớn, có khi cuộc đời sẽ tốt đẹp hơn.” Tôi hỏi: “Con có chắc nếu quay lại, con sẽ không mắc một sai lầm khác không?” Nó im lặng vài giây. Tôi chậm rãi: “Lúc đó mẹ là phiên bản của lúc đó. Hiểu biết như vậy. Trải nghiệm như vậy. Tầm nhìn như vậy. Dù có quay lại, mẹ vẫn sẽ lao vào những con dốc khác thôi. Vì lúc đó mẹ là ngựa chiến. Ngựa chiến thì phải phi. Không ai bắt nó đi tản bộ được.” Con bật cười: “Thật ra con cũng không muốn đi lại đâu mẹ. Nghĩ thôi đã thấy mệt rồi. Nếu ai cũng quay lại sửa sai chắc thế giới đảo lộn hết. Kiểu như Doremon vì Nobita mà lật ngược cả thế giới, báo quá báo!” Tôi cũng cười theo. Và trong tiếng cười ấy, tôi nhận ra một điều rất rõ:
Khi còn trẻ, người ta muốn quay lại để sửa sai. Khi trưởng thành hơn, ta hiểu điều làm mình lớn lên không phải là xóa đi sai lầm, mà là bước tiếp sau sai lầm đó.
Cuộc đời không phải bản nháp để chỉnh sửa cho hoàn hảo. Nó là bản chính thức — được viết bằng cả sự non nớt lẫn trưởng thành của mình. Nếu tránh được một nỗi đau, có lẽ ta đã bỏ lỡ một lần tỉnh thức. Tuổi 40+, tôi không muốn làm lại cuộc đời. Không phải vì nó không có vết xước. Mà vì chính những vết xước ấy làm tôi biết trân trọng hiện tại. Tôi không cần quay lại để trở thành phiên bản tốt hơn. Tôi cần đi tiếp để sống sâu hơn. Quá khứ không cần xóa. Chỉ cần hiểu. Nếu được quay lại, tôi chỉ muốn về thăm… để cảm ơn cô gái năm ấy đã dám sống hết mình, dù có vụng về. Rồi tôi sẽ quay về hiện tại. Ôm lấy vô lăng. Nhìn nắng xuân trải dài trên kính chắn gió. Và tiếp tục hành trình của đời mình. 🚗✨ Còn bạn, nếu được quay lại… bạn sẽ sửa sai, hay sẽ mỉm cười và đi tiếp? Nhân dịp năm mới, chúc chúng ta không cần hối tiếc về những gì đã qua, mà đủ bình thản để đón những gì đang đến. Đủ bao dung với quá khứ. Đủ bản lĩnh để bảo vệ sự an lạc trong tâm hồn. Và đủ can đảm để đi tới — dù từng vấp ngã! Hạnh phúc – Tự tại – Vững vàng.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến