ĐƠN XIN "VỀ NGOẠI"
ĐƠN XIN “VỀ NGOẠI”
— Khi quyền được làm con trở thành một đặc ân —
(Viết cho những mùa Tết không tròn vẹn...) ❤️
Có những người phụ nữ, mỗi năm chỉ đau đáu một ước nguyện duy nhất: được trở về làm đứa con bé bỏng của mẹ cha vào ngày Tết. Nhưng ước nguyện thiêng liêng ấy lại phải đánh đổi bằng sự dè dặt, bằng những câu hỏi vòng vo đến tội nghiệp, bằng cái nhìn dò xét sắc mặt người dưng... và đôi khi, là sự đánh đổi cả lòng tự trọng cho một tờ “đơn xin phép” không hình hài.
Đặc biệt là Tết.
Trong khi ngoài kia, bài hát quen thuộc lại vang lên như một nhát dao cứa vào lòng:
“Tết này con sẽ về… dù ở đâu con cũng sẽ về… Tết với ba mẹ là thấy con được quay trở về…”
Có người phụ nữ nào nghe mà tim không vỡ vụn?
Họ nghe bài hát ấy trong bóng tối của sự câm lặng, biết rằng năm nay mình lại “không được duyệt phép”. Họ nuốt nước mắt vào trong, mỉm cười tròn vai làm dâu, làm vợ... Họ gồng mình giữ nhịp cho một gia đình "ấm êm" của người khác, trong khi chính tâm hồn mình đang lang thang mồ côi giữa sự ghẻ lạnh của kẻ chung chăn gối.
Cha mẹ già ở quê đâu có biết.
Họ vẫn lụi cụi dọn dẹp nhà cửa chờ con, dù đôi chân đã mỏi, đôi mắt đã mờ. Họ vẫn gói thêm vài đòn bánh chưng con thích, vẫn để dành phần ngon nhất trong hũ dưa, hũ kiệu... Và cứ mỗi chiều cuối năm, khi khói bếp nhà ai bay ngang qua ngõ, họ lại đứng tựa cửa nhìn ra cái cổng vắng lặng, tự dối lòng: "Chắc là năm nay con bận, chắc là con sắp về..."
— Họ chờ một bóng hình, còn con gái họ thấy mình như kẻ lưu vong trong chính cuộc hôn nhân mang danh nghĩa tổ ấm.
Người ta nói đàn ông kẹt giữa vợ và mẹ là khổ. Nhưng có ai thấu cho nỗi rách nát của người phụ nữ — mỗi lần đợi một cái gật đầu, là một lần bị đẩy đến ranh giới mong manh: Muốn làm một người vợ yên ổn — buộc phải học cách bớt làm con.
Tôi làm vợ, làm mẹ, làm người giữ lửa. Nhưng sao quyền được hiếu kính — thứ tình cảm thiêng liêng nhất — lại phải phụ thuộc vào một cái gật đầu của người không cùng máu mủ? Sao tôi phải "xin phép" để được báo hiếu khi quỹ thời gian của cha mẹ chỉ còn tính bằng ngày?
Mà là sự tàn nhẫn của định đoạt: Rằng nỗi lòng của tôi và sự già nua của cha mẹ tôi, chỉ là một "thủ tục" có thể bị bác bỏ bất cứ lúc nào.
Tôi viết những dòng này trong nước mắt để tự nhắc nhở mình: Tôi không phải gánh nặng, tôi không vô dụng. Và việc tôi muốn về với ba mẹ, đó là thiên chức, là đạo đức, là lẽ sống — tuyệt đối không phải là một sự ban ơn.
Vì sau tất cả, không một người phụ nữ nào nên phải cúi đầu xin phép... để được làm con của chính cha mẹ mình.
#SongTronVen #TetNhaNgoai #VeNgoai #QuyenLamCon #PhuNu #HonNhan #BlogTamSu #ChaMeRuot #NhanSinhQuan



Nhận xét
Đăng nhận xét