CHIẾC DẰM CỦA SỰ TỬ TẾ
Ở NHÀ Ở KHÔNG...
VÀ BẢNG MÃ LỖI CỦA NHỮNG BÀ NỘI TRỢ
Có những kiểu trừng phạt lạ lùng lắm. Nó không đến từ những trận lôi đình, chẳng phải đòn roi hay những lời cấm đoán khắc nghiệt. Nó khoác lên mình lớp áo của sự tử tế, của những đạo lý gia đình tưởng chừng như đúng đắn đến mức không thể chối từ.
Người ta chỉ cần nhẹ nhàng chấp nhận lỗi sai của bạn, rồi bằng một cử chỉ đầy "bao dung", họ cài vào chân bạn một chiếc dằm nhỏ. Nhỏ thôi, nhưng nó găm sâu vào da thịt tâm hồn. Để rồi từ đó về sau, mỗi khi bạn định bước nhanh hơn một chút, định sống cho riêng mình một chút... chiếc dằm ấy lại nhói lên, nhắc nhở bằng một tông giọng bình thản: “Coi chừng. Mình đã từng làm sai. Mình chưa đủ tốt để được phép thảnh thơi.”
Bản mã lỗi của một người "Ở nhà ở không"
Tôi đã từng tự hào mình là một người phụ nữ toàn năng, người giữ lửa cho ngôi nhà luôn ấm sực mùi thức ăn và sự ngăn nắp. Nhưng trớ trêu thay, chính cái sự ngăn nắp ấy lại trở thành cái lồng giam cầm chính mình. Khi bạn cố gắng trở nên hoàn hảo, bất kỳ một hạt bụi nào rơi sai chỗ cũng trở thành một "tội ác".
Cái dằm ấy ghim vào da thịt tôi, nhắc rằng tôi là một kẻ thất bại ngay tại chính tổ ấm của mình. Nhưng đau nhất, tê tái nhất là những ngày cơ thể biểu tình. Khi cái đầu đau như có hàng nghìn mũi kim châm, khi đôi chân rã rời không muốn nhấc nổi, tôi định nằm nghỉ một lát thì lại nghe thấy tiếng thở dài đầy hàm ý:
“Ở nhà ở không mà cũng mệt! Lười nhác không biết tập thể dục đồ để nâng cao sức khỏe, suốt ngày cứ than vãn...”
Bốn chữ “Ở nhà ở không” ấy, nó giống như một gậy đập tan nát mọi sự nỗ lực của tôi. Họ phủ nhận sạch trơn những buổi sáng tôi thức dậy từ sớm tinh mơ, quên những lần tôi lau dọn từng ngóc ngách đến rộp cả bàn tay, quên cả những lo toan không tên để cái nhà này được vận hành trơn tru. Trong mắt họ, vì sự hy sinh của tôi là "mặc định", nên nó nghiễm nhiên trở thành "không làm gì cả".
Ba lọ màu nước và nỗi sợ "không xứng đáng"
Tôi thích màu nước. Chỉ là thích mấy lọ màu nhỏ xíu, nhìn thôi đã thấy vui. Một lần vào tiệm họa cụ, tôi đứng mân mê mãi, cuối cùng rụt rè định mua ba màu lớn nhất: Xanh, Đỏ, Vàng. Trong đầu còn hí hửng: Ba màu này pha ra được cả thế giới.
Nhưng rồi tôi đặt chúng xuống. Không phải vì tiền. Mà vì trong lòng đã có một chiếc dằm cựa quậy. Nó nhắc rằng: “Lớn rồi, thực tế đi. Thời gian vẽ vời đó sao không đi dọn cái bếp? Đã 'ở nhà ở không' rồi mà còn bày đặt mơ mộng viễn vông.”
Tôi nhận ra mình mệt mỏi không phải vì việc nhà, mà vì cái áp lực phải luôn hoàn hảo để "xứng đáng" được yêu thương. Tôi tự hù dọa mình rằng nếu mình không đủ tốt, tình yêu sẽ rời bỏ mình mà đi.
Rút dằm: Một cuộc cách mạng thầm lặng
Sau này tôi mới hiểu. Nhiều khi chiếc dằm ấy không phải do ai cố tình cắm vào. Đôi khi chính mình, trong lúc cố gắng trở thành một người “tốt”, đã tự cắm nó vào chân mình. Rồi quên mất cách gỡ ra.
Nếu được quay lại, tôi sẽ không cố tô cuộc sống bằng một màu duy nhất nữa. Tôi sẽ để nó giống một bức tranh màu nước. Có chỗ đậm. Có chỗ loang. Có chỗ lem. Nhưng tất cả đều là màu thật.
Chiếc dằm ấy... không đau dữ dội. Nó chỉ âm ỉ. Đủ để bạn không dám bước xa hơn chính mình. Nhưng chiếc dằm nào cũng có thể được rút ra. Chỉ cần một ngày, bạn dám thừa nhận: “Mình không hoàn hảo. Mình cũng có quyền thích những điều nhỏ bé.”
Và có thể… một ngày nào đó, bạn sẽ lại đứng trước quầy màu nước. Cầm lên ba lọ màu. Xanh. Đỏ. Vàng. Lần này… nhất định không đặt xuống nữa.
Trong lòng bạn có đang mang một "chiếc dằm" nào không? Có bản án nào đang ngăn bạn được là chính mình? Đừng ngại ngần chia sẻ câu chuyện của bạn dưới phần bình luận nhé!
#BlogTamSu #BaLoMauNuoc #Songtronven




Nhận xét
Đăng nhận xét