CÁI GIÁ CỦA SỰ AN PHẬN
"Tôi từng nghĩ ngồi ghế phụ là sự che chở, cho đến khi nhận ra mình đã đánh mất quyền rẽ hướng trong chính cuộc đời mình. Cái giá của sự an phận, đôi khi lại chính là sự bất lực." Tôi từng rất tự hào vì mình chỉ ngồi ghế phụ. Tôi từng nghĩ đó là sự may mắn, là đặc quyền của một người phụ nữ được che chở. Nhưng sau này tôi mới hiểu, đó thực chất là cái giá của sự an phận – một cái giá đắt hơn bất cứ chuyến hành trình nào mà tôi từng đi qua. Với tôi khi đó, lái xe là một gánh nặng. Phải căng mắt nhìn trước ngó sau, phải ghi nhớ từng khúc quanh, phải đọc những bảng chỉ dẫn chằng chịt giữa dòng xe xuôi ngược. Tôi nghĩ: Cuộc đời ngoài kia đã quá đủ mệt mỏi rồi. Nếu đã có một người cầm lái vững vàng, một bờ vai luôn sẵn sàng đưa mình đi đến bất cứ đâu… thì tội gì phải vất vả học lái làm chi? Ngồi ghế phụ thôi. Nhẹ nhàng, an toàn, và được chở đi. Tôi đã ngồi ở đó rất lâu, lâu đến mức tôi coi vị trí ấy là định mệnh, là bến đỗ bình yên nhất ...









